CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta


Phan_4

“Điều thứ nhất trong hợp đồng là hai người cùng làm việc nhà, ví dụ tôi nấu cơm thì cô rửa bát, tôi quét nhà thì cô lau nhà, tôi giặt quần áo thì cô phơi quần áo…”

Đường Mật Điềm cười nhạt, đẩy anh ta, “Thôi thôi, không có thời gian nói nhảm với anh, tôi đang vội đi làm!”

“Này, đợi đã!” Ôn Kỷ Ngôn thấy Đường Mật Điềm quay vào phòng lấy điện thoại, rồi vội vàng đi ra, lập tức đứng dậy, tóm cánh tay cô, cười hề hề: “Điềm Điềm, đưa cho tôi thẻ ngân hàng của cô, cả mật mã nữa.”

“Cái gì?” Đường Mật Điềm kinh ngạc hét lên: “Anh định ăn trộm à? Thẻ ngân hàng, mật mã?”

“Không phải, không phải, tôi nói nhầm, nói nhầm!” Ôn Kỷ Ngôn bịt miệng, ngượng nghịu giải thích: “Tôi cần thẻ ngân hàng của cô, và tên chủ tài khoản, không cần mật mã, để bạn tôi chuyển tiền đến!”

“Anh bảo anh ta chuyển khoản vào thẻ của anh là được!” Đường Mật Điềm chớp mắt, nói rồi mới nhớ ra Ôn Kỷ Ngôn bỏ trốn không mang theo thẻ ngân hàng, chứng minh thư, cho nên rút thẻ ngân hàng trong ví ra đưa cho anh ta: “Đây, cho anh mượn thẻ, tên ở phía sau, là chi nhánh ngân hàng X, tôi đi làm đây!”

“Được, cảm ơn Điềm Điềm!” Ôn Kỷ Ngôn cười sung sướng đón lấy, “chút chút” hôn nhanh hai cái vào hai mặt thẻ, nở nụ cười có thể nói là cực gợi tình.

“Ôn Kỷ Ngôn, tôi quên không nói với anh, thẻ ngân hàng của tôi lần trước bị rơi vào bồn wc, lần sau, trước khi hôn, anh nhớ lau sạch, rồi ngửi thử xem còn có mùi lạ không nhé!?” Đường Mật Điềm nói xong, thấy Ôn Kỷ Ngôn đứng ngây ra, cô khoái trá nhanh tay đóng sập cửa, tay chống nạnh ngửa cổ cười ha hả.

Ôn Kỷ Ngôn đứng sau cánh cửa dày nghe rõ tiếng cười đắc ý của Đường Mật Điềm biết ngay mình bị lừa, bất giác hít sâu một hơi, tự nhắc mình phải nâng cao cảnh giác, sống dưới một mái nhà, trong lãnh địa của Đường Mật Điềm, anh phải chịu cô ta, đợi khi Trần Cẩm Ngôn chuyển tiền đến, anh sẽ có tư cách giương oai diễu võ. Nghĩ vậy, cảm thấy dễ chịu hẳn, lập tức gửi cho Trần Cẩm Ngôn số thẻ, tên chủ tài khoản và thông tin về ngân hàng, sau đó nhắn nhủ thêm: bạn vàng, SOS cấp cứu, tôi đã sa cơ đến mức quần lót cũng không có tiền mua, lúc này đang trần trùng trục đây, lập tức chuyển tiền đi!

Nhắn tin xong, quẳng điện thoại sang một bên, Ôn Kỷ Ngôn đi vào phòng tắm làm vệ sinh một hồi, rồi thư thái thưởng thức bữa sáng do Đường Mật Điềm làm, sau đó trở về căn phòng toàn màu hồng, ngủ bù một giấc đã mắt.

“Ôn Kỷ Ngôn, anh có nhà không?” tiếng Đường Mật Điềm gõ cửa gọi to khiến Ôn Kỷ Ngôn bị đánh thức lần nữa, “Mở cửa, mở cửa mau!” Buổi sáng Đường Mật Điềm vội về nhà lấy điện thoại để quên, khi đi, vì mải cười Ôn Kỷ Ngôn mắc lỡm, nên lại bỏ quên chìa khóa ở nóc tủ giày, vì vậy chỉ có thể đập cửa gọi, lòng chỉ mong, Ôn Kỷ Ngôn đừng ra ngoài, nếu không, cô đành phải gọi 110, gọi thợ khóa đến phá khóa.

“Sao thế?” Ôn Kỷ Ngôn ngáp, dụi đôi mắt còn ngái ngủ, uể oải mở cửa, Đường Mật Điềm mặt hằm hằm khoanh tay đứng ngoài, đang bấm di động chuẩn bị gọi 110, mời thợ khóa đến, nhìn thấy Ôn Kỷ Ngôn liền dừng lại: “Anh ở nhà hả?”, cô gọi cửa mãi.

“Ờ, tôi vừa mới ngủ!” Ôn Kỷ Ngôn nói, che mồm ngáp: “Cô tan làm rồi hả?

Quên mang chìa khóa đúng không?”

“Lắm điều!” Đường Mật Điềm hơi bực, nói năng thiếu hòa nhã, vượt qua Ôn Kỷ Ngôn đi thẳng vào phòng, thay đôi dép lê đi trong nhà.

“Điềm Điềm, không phải cô đang bực đấy chứ?” Ôn Kỷ Ngôn thấy cô miệng lẩm bẩm, nét mặt không vui, liền kéo tay áo cô, rụt rè hỏi.

“Còn phải hỏi? Đương nhiên tôi bực rồi!” Đường Mật Điềm vốn thẳng tính, vui buồn đều thể hiện trên mặt, không thích giấu trong lòng, mặt hầm hầm nói: “Tôi gọi điện anh không nghe, gọi cửa suốt nửa ngày, cổ khô họng rát, anh mới mở cửa, anh có ý gì? Định cố tình chọc tức tôi phải không?”

“Không, tôi không cố ý, cô gọi điện, tôi không nghe thấy!” Ôn Kỷ Ngôn vội vàng giải thích, “Tất cả đều tại tôi, cô đừng giận, lần sau không thế nữa được không?”

“Thôi, bỏ qua!” Đường Mật Điềm nhìn vẻ mặt thành khẩn hối lỗi của Ôn Kỷ Ngôn, không tiện so đo nữa, mau giận mau lành, “Bạn anh chuyển tiền chưa?”

“Rồi!” Ôn Kỷ Ngôn gật đầu, biết điều lập tức đưa thẻ ngân hàng cho Đường Mật Điềm: “Lúc nào rỗi, cô đi rút tiền thuê nhà, tiện thể rút cho tôi năm chục ngàn tiền tiêu vặt…”

“Năm chục ngàn tiền tiêu vặt?” Đường Mật Điềm ngoáy tai, sợ nghe nhầm: “Ôn Kỷ Ngôn, anh nói năm chục ngàn tệ phải không?” Bằng ấy mà gọi là tiền tiêu vặt? Đường Mật Điềm kinh ngạc, lẽ nào Ôn Kỷ Ngôn là công tử đại gia?

“Điềm Điềm, trông cô như nuốt phải ruồi ấy, có gì mà ngạc nhiên thế? Chỉ là năm chục ngàn thôi mà!” Ôn Kỷ Ngôn giơ tay, nhẹ nhàng đẩy cái cằm của Đường Mật Điềm đang kinh ngạc trễ xuống, “Cứ như cô chưa từng thấy năm chục ngàn bao giờ, không sao, tí nữa, anh sẽ cho em mở rộng tầm mắt ha ha…”

“Năm chục ngàn tôi nhìn thấy rồi, nhưng nói rút ra tiêu vặt nhẹ tênh như anh, thì là lần đầu tiên nghe thấy.” Đường Mật Điềm thật thà nói: “Thấy những đại gia lắm tiền đều quẹt thẻ, còn đếm năm chục ngàn tiền mặt thì hơi hiếm, tôi thấy lạ, không được sao?”

“Cô tưởng tôi không muốn dùng thẻ à?” Ôn Kỷ Ngôn nói: “Chẳng phải hiện nay thẻ tôi cũng không có mà quẹt ư, hơn nữa, cứ phải nhờ cô đi rút tiền hộ, tôi cũng ngại lắm, nên đành rút nhiều một chút để sẵn khi cần!” Nếu không, anh ta đúng là thằng ngốc, giắt năm chục ngàn tiền mặt trong người, cũng mệt chết được!

“Thôi, coi như tôi cạn nghĩ!” Đường Mật Điềm nhún vai, cô quên béng là tiền của Ôn Kỷ Ngôn, bạn anh ta chuyển vào thẻ của cô, còn cô không thể đưa mật mã cho Ôn Kỷ Ngôn, làm sao anh ta quẹt thẻ? Không có thẻ, Ôn Kỷ Ngôn dùng tiền mặt, là chuyện đương nhiên, cho nên cô cười trừ nói: “Tôi đi thay quần áo rồi đưa anh đi rút tiền, sau đó, chúng ta vào chợ mua thức ăn nấu bữa tối! Chúc mừng ngày đầu tiên chúng ta chính thức ở chung nhà, thế nào?”

“Cô bảo sao thì vậy, bà chủ nhà!” Ôn Kỷ Ngôn trêu Đường Mật Điềm, rồi tức tốc về phòng thay quần áo, thấy Đường Mật Điềm không nói chỉ nhìn mình, liền giải thích: “Tuy bộ quần áo này chẳng ra gì, nhưng chí ít cũng là quần áo đàn ông bình thường, nếu tôi mặc bộ màu hồng của cô ra đường, chắc thiên hạ tưởng tôi thần kinh!” Dù không phải thần kinh, cũng là kẻ bệnh hoạn thích đồ của phụ nữ, cho nên cười hề hề nói tiếp: “Thực ra, tôi không bận tâm ánh mắt thiên hạ nhìn mình, nhưng chỉ sợ, cô sẽ khó chịu khi đi cùng tôi…”

“Này này, tôi chỉ liếc qua anh một cái, mà anh đã lại nói lằng nhằng lắm thế, anh cũng khá thật đấy!” Đường Mật Điềm nói tiếp: “Tôi cảm thấy cái quần của anh dáng rất đẹp, chỉ có cái áo thì hơi kỳ một chút, nhưng nhìn nhiều cũng rất được!” Nói xong không đợi Ôn Kỷ Ngôn mở miệng: “Bộ quần áo này, hôm qua anh tắm xong chưa giặt, hôm nay lại mặc không sợ mùi sao?”

“Có mùi à?” Ôn Kỷ Ngôn cúi đầu, hít hít, nhoẻn cười, mặt trơ nói: “Có chút mùi đàn ông, cũng là tất yếu…”

“Anh có mùi đàn ông mà… cho nên mới nói… là dạng đàn ông thích đàn ông…” Đường Mật Điềm lúng búng vài câu, quay người lấy chìa khóa trên tủ giầy, đi ra ngoài.

Ôn Kỷ Ngôn vội kéo cửa, hấp tấp đi theo.

Khi rút tiền, Đường Mật Điềm giật mình kéo Ôn Kỷ Ngôn, chỉ vào số tiền trong thẻ của mình, kinh ngạc: “Ôn Kỷ Ngôn, anh đếm hộ tôi đằng sau số 4 có mấy số?”

“Một, mười, một trăm, một ngàn, vạn, chục vạn.”

“47 vạn 6999??” Đường Mật Điềm kinh ngạc thốt lên, đương nhiên 6999 đồng là của cô, còn 47 vạn, khỏi cần nói, là của Ôn Kỷ Ngôn, “Ôn Kỷ Ngôn, anh nói thật đi, rốt cuộc anh là ai?” Đường Mật Điềm ngẩng khuôn mặt xinh đẹp, nghiêm túc nhìn Ôn Kỷ Ngôn: “Không phải anh dùng thẻ của tôi để rửa tiền đấy chứ?”

“Cái gì và cái gì?” Ôn Kỷ Ngôn ngẩn người bởiâu hỏi của Đường Mật Điềm: “Nghĩ linh tinh gì vậy?”

“Có phải anh tham gia tổ chức tội phạm không?” Đường Mật Điềm tóm lấy cổ của Ôn Kỷ Ngôn, nghiêm túc hỏi, “Hay là anh làm việc gì phạm pháp?”

“Không, tôi chẳng làm gì hết,” Ôn Kỷ Ngôn vội chìa hai tay ra, nhìn Đường Mật Điềm giọng khẩn khoản: “Tôi là một công dân tốt, rất tuân thủ pháp luật, bình thường đến con gián, con kiến tôi cũng không nỡ giết, sao có thể làm chuyện phạm pháp?”

Ánh mắt Đường Mật Điềm phân vân.

“Điềm Điềm, nếu tôi là người xấu, háo sắc, thì tối hôm qua cô đã xảy ra chuyện rồi!” rồi lấy ví dụ luôn: “Dù cô không xảy ra chuyện, nhưng hôm nay cô quên chìa khóa, vậy mà nhà cô có mất thứ gì không?”

“Không!”

“Cho nên, không ăn cắp, không háo sắc, tôi đúng là người tốt!” Ôn Kỷ Ngôn tự tin vỗ ngực: “Nếu có giấy chứng nhận người tốt, chắc chắn tôi là người đầu tiên được lĩnh!”

“Anh nói linh tinh!” Đường Mật Điềm lườm Ôn Kỷ Ngôn, sau đó trở nên nghiêm túc: “Anh nói anh không có tiền đúng không?”

“Đúng!” Ôn Kỷ Ngôn thật thà gật đầu, rồi ngẩng nhìn cô: “Nói chính xác là hôm qua không có tiền, hôm nay, bạn tôi đã chuyển tiền cho tôi!”

“Bạn anh mở ngân hàng?” Đường Mật Điềm hỏi.

Ôn Kỷ Ngôn lắc đầu.

“Vậy bạn anh là triệu phú 8X?”

Ôn Kỷ Ngôn muốn gật đầu, nhưng sau đó lại lắc, để Đường Mật Điềm khỏi nghi ngờ về lai lịch của anh.

“Vậy sao anh ta có nhiều tiền thế?”

“Anh ta nhiều tiền? Cũng tạm!” Ôn Kỷ Ngôn giả ngây giả ngô: “Bình thường cậu ta rất giản dị, muốn cậu ta mua một đồ xa xỉ, cứ như lấy mạng cậu ta vậy…” đồ xa xỉ mà Ôn Kỷ Ngôn nhắc tới là du thuyền, máy bay cá nhân, chứ không phải là quần áo hàng hiệu thông thường.

“Có thể nói anh ta không giàu?” Đường Mật Điềm dò hỏi.

“Cũng có thể.” Ôn Kỷ Ngôn trả lời lấp lửng, cười ngượng nghịu nhìn Mật Điềm: “Tôi không rõ cậu ta có bao nhiêu tiền, cậu ta không nói sẽ chuyển cho tôi bao nhiêu!”

“Bạn anh chuyển tiền cho anh, chuyển luôn 47 vạn!” Đường Mật Điềm kinh ngạc nhìn Ôn Kỷ Ngôn: “Anh nói xem, ông bạn gì đó của anh sao có thể hào phóng cho anh vay 47 vạn tệ?”

“Lẽ nào cậu ta chuyển cho tôi 47 vạn?” Ôn Kỷ Ngôn sững người, nghe khẩu khí của Trần Cẩm Ngôn, nhiều nhất cũng chỉ gửi cho anh khoảng mười vạn, đã là tốt lắm rồi, không ngờ là 47 vạn, quả thực quá bất ngờ!

“Chẳng lẽ anh không biết anh ta chuyển cho anh 47 vạn?” Nghe khẩu khí của Ôn Kỷ Ngôn, cô càng ngạc nhiên hỏi: “Anh vay anh ta bao nhiêu, chính anh cũng không biết?”

Ôn Kỷ Ngôn gật đầu: “Đúng, tôi không biết, cậu ta chỉ nói cố gắng tìm cách gửi tôi tiền thuê nhà, sau đó nhân tiện gửi thêm tiền để tôi mua đồ lót…”

“Vậy sao lại là 47 vạn?” Đường Mật Điềm không hiểu, “Hay là bạn anh viết nhầm? Định chuyển 4 vạn 7, lại viết thừa một số 0…”

“Cũng có thể…” Ôn Kỷ Ngôn trả lời qua quýt, anh biết, nếu nói, anh yêu cầu Trần Cẩm Ngôn chuyển một trăm triệu, chắc chắn khiến Đường Mật Điềm té xỉu, rốt cuộc trong thẻ của cô ta chỉ có 6999 đồng…

“Vậy anh gọi điện hỏi bạn anh xem, nếu anh ta viết nhầm chắc đang lo cuống!” Đường Mật Điềm nghiêm túc nói: “Đằng nào tiền nhà và sinh hoạt phí của anh cũng không cần nhiều thế, chỉ một, hai vạn là đủ!”

Dù thời gian ở cùng chưa lâu, nhưng tính cách của Đường Mật Điềm, Ôn Kỷ Ngôn ít nhiều cũng biết, anh hiểu, nếu không gọi điện cho Trần Cẩm Ngôn xác nhận có phải viết nhầm, Đường Mật Điềm sẽ không yên tâm rút hết tiền cho anh. Cho nên đành dùng con Nokia cũ kỹ, gọi cho Trần Cẩm Ngôn: “A lô…”

“A lô, cưng à, sao lại gọi cho anh rồi? Anh đang bận!” Giọng ngọt lịm của Trần Cẩm Ngôn đầu bên kia khiến Ôn Kỷ Ngôn lập tức nhận ra nguy hiểm, liền đổi giọng nũng nịu: “Oa, cưng bận gì thế?”

Cánh tay Đường Mật Điềm nổi da gà, lặng lẽ theo dõi sắc mặt Ôn Kỷ Ngôn, đầu thầm nghĩ, hèn chi người kia hào phóng thế, thì ra là bạn trai của Ôn Kỷ Ngôn!

“Anh bận uống trà với bố của một người bạn!” Trần Cẩm Ngôn thản nhiên nói, báo cho Ôn Kỷ Ngôn, hiện anh đang bị Ôn Cường giám sát.

Ôn Kỷ Ngôn lập tức hiểu ra, biến giọng nói tiếp: “Ờ, vậy cưng tiếp tục đi, lát nữa nếu rỗi gọi cho em. À, em nhận được tiền của cưng rồi!”

“Ờ, nhận được là tốt rồi, anh cho cưng mua nhà, cưng phải nhớ là phải ngoan, anh sẽ gửi tiền cho cưng mua xe, rồi sẽ tìm cách cưới cưng!” Trần Cẩm Ngôn nghiêm túc nói: “Dạo này cưng ngoan lắm, chú ý dưỡng thai, nghe không?”

“Biết rồi!” Ôn Kỷ Ngôn nhếch môi. “Tạm biệt cưng!”

Tình cảm hai người thật tốt! Đường Mật Điềm bối rối nhìn Ôn Kỷ Ngôn, thấy anh cúp máy, vội bẽn lẽn, cười nói: “Bạn anh tốt thật?”

“Ờ, đúng vậy, rất tốt với tôi!” Ôn Kỷ Ngôn trả lời ngay, tình cảm bao năm của anh và Trần Cẩm Ngôn có thể nói là hoạn nạn có nhau. Thấy bạn Ôn Kỷ Ngôn không hề nhầm, Đường Mật Điềm như trút được gánh nặng, hỏi anh ta: “Vậy số tiền này làm thế nào?”

“Cô trừ tiền nhà và tất cả các khoản tôi nợ cô, số còn lại rút ra hộ tôi!” Ôn Kỷ Ngôn nói ngay.

“Cái gì? Rút tất cả cho anh?” Đường Mật Điềm kinh ngạc: “Anh định cầm 46 vạn 2 nghìn tiền mặt trong người ư?” Anh ta muốn thử tình hình trị an hiện nay, hay cố tình dụ kẻ cướp?

“Vậy rút 2 ngàn tiền lẻ để tôi tiêu vặt, còn 46 vạn kia cũng rút ra luôn.” Ôn Kỷ Ngôn tươi cười, nói nhẹ tênh.

“Anh cần nhiều tiền mặt thế làm gì?” Đường Mật Điềm cau mày, ngạc nhiên: “Anh có biết ôm ngần ấy tiền mặt sẽ rất nặng không?”

“Tiền mặt, ôm, rất nặng?” Ôn Kỷ Ngôn lập tức hiểu ý, bật cười ha hả, bất giác giơ tay thân mật vuốt trán Đường Mật Điềm: “Cô nương, cô không biết cái đó có thể đổi thành tài khoản tiết kiệm mang tên cô, rồi nhập mật mã, sau này tôi muốn dùng sẽ có thể lấy ra.”

“Tôi biết có thể làm như vậy, vấn đề là, thưa ông, lúc này ngân hàng đóng cửa rồi!” Đường Mật Điềm nguýt anh: “Anh muốn rút, sáng mai đi!”

“Cũng được!” Ôn Kỷ Ngôn gật đầu.

“Nhưng ngày mai tôi không có thời gian đi cùng anh, tôi phải làm thêm!”

Đường Mật Điềm nhăn mặt: “Hay là để đến ngày kia tôi được nghỉ, sẽ đi cùng anh, sau đó, làm một quyển séc, như thế tiện hơn nhiều làm giấy chứng nhận gửi tiền.”

“Cũng được!” Ôn Kỷ Ngôn cười tươi gật đầu.

“Này, sao anh không sợ tôi không trả anh? Ngộ nhỡ, tôi nổi máu tham thì sao?”

“Cô sẽ không như thế!” Ôn Kỷ Ngôn cười, khẳng định.

“Ngộ nhỡ thì sao!”

“Không có ngộ nhỡ gì hết, tôi tin cô.” Ôn Kỷ Ngôn nhìn thẳng Đường Mật Điềm.

Đường Mật Điềm công kích: “Anh tin tôi vậy ư?” Trong thẻ có 46 vạn tệ, lần đầu tiên Đường Mật Điềm nhìn thấy số tiền nhiều như thế, lòng không khỏi run run, còn Ôn Kỷ Ngôn lại yên tâm để tiền vào thẻ của cô, càng khiến cô xúc động.

Ôn Kỷ Ngôn gật đầu: “Hôm qua chẳng phải cô cũng tin mà cho tôi ở lại đấy thôi!”

“Nhưng tôi lại cảm thấy không tin bản thân lắm!” Đường Mật Điềm liếc Ôn Kỷ Ngôn, sau đó rút chứng minh thư từ trong ví, ấn vào tay anh: “Đây là chứng minh thư của tôi, anh giữ lấy, về nhà tôi sẽ viết giấy bảo đảm cho anh, tôi giữ của anh 47 vạn tệ, như thế, anh yên tâm, tôi cũng yên tâm!”

Ôn Kỷ Ngôn vốn định từ chối, nhưng trước thái độ kiên quyết của Đường Mật Điềm đành gật đầu, cầm lấy chứng minh thư: “Được, tôi cứ tạm giữ.”

“Vậy chúng ta đi chợ thôi!”

“Cũng được, nhưng trước khi đi chợ, cô có thể cùng tôi đi mua ít đồ dùng không, phải có quần áo mà thay chứ?” Ôn Kỷ Ngôn không muốn mặc bộ quần áo vớ vẩn này nữa, “Sẽ trừ luôn vào tiền của tôi!”

“Biết rồi!” Đường Mật Điềm cười gật đầu, hai người vội vàng vào trung tâm mua sắm mua mấy bộ quần áo cho Ôn Kỷ Ngôn, rồi rẽ vào chợ.

“Điềm Điềm, đây là đâu, sao nặng mùi thế! Chết ngạt mất!” Ôn Kỷ Ngôn một tay bịt mũi, tay kia kéo Đường Mật Điềm, mắt nhìn xuống mặt đất ẩm ướt dưới chân, cẩn thận tránh người đi lại và rác bẩn, bịt mũi đi qua các sạp hàng, quần bò mài màu xanh nước biển và áo sơ mi trắng muốt mới thay, rõ ràng không phù hợp với cảnh chợ búa hỗn tạp này, đặc biệt là đôi giày thể thao trắng tinh, dù anh đã cẩn thận né tránh nhưng vẫn không tránh khỏi dính bẩn, điều khiến anh không thể chịu nổi là đủ các mùi khó chịu xộc vào mũi anh, làm dạ dày nôn nao.

“Anh là người ngoài hành tinh à? Đi chợ một tý mà như sắp chết vậy!”

Đường Mật Điềm trách, đứng trước sạp rau, cúi chọn ít rau xanh. Ôn Kỷ Ngôn đã nhìn thấy phụ nữ chọn quần áo, mua đồ trang sức, nhưng đi chợ thì thực sự đây là lần đầu chứng kiến, cho nên có vẻ hiếu kỳ nhìn Đường Mật Điềm nhanh nhảu chọn rau cho vào túi ni lông. Anh buột miệng hỏi: “Mua tất chỗ rau này là được, sao phải chọn kỹ thế?”

Đường Mật Điềm im lặng liếc anh một cái, “Mua tất cả anh có ăn hết không?”

“Nay ăn không hết, thì mai…” Ôn Kỷ Ngôn trả lời rất tự nhiên, anh không muốn ngày mai lại cùng Đường Mật Điềm đến chỗ này, quá nặng mùi, chỉ mấy lần bị hun như thế, anh chẳng còn muốn ăn cơm nữa!

“Anh thích ăn thức ăn thừa hả?” Đường Mật Điềm nhìn Ôn Kỷ Ngôn như nhìn quái vật, “Anh có chắc không?”

“Không, tôi không thích ăn thức ăn thừa.” Ôn Kỷ Ngôn vội xua tay, “Các món tôi chỉ ăn trong một ngày.”

“Vậy anh mua một lúc nhiều như thế đem về, không những không tươi mà ngày nào cũng phải ăn! Nếu không thì giải quyết thế nào?” Đường Mật Điềm lườm anh ta: “Đừng nói với tôi, ngay cả điều này anh cũng không biết?”

“Tôi đương nhiên biết…” Ôn Kỷ Ngôn ấp úng: “Chỉ là tôi không muốn ngày mai lại phải đến chỗ này mua rau.”

“Tôi còn định ngày mai để mình anh đi chợ cơ!” Đường Mật Điềm thản nhiên nói, hôm nay cô dẫn Ôn Kỷ Ngôn đi cùng, mục đích là để anh biết chợ, sau này tự đi mua đồ, nấu ăn.

“Cái gì? Cô bảo ngày mai tôi đi chợ một mình?” Ôn Kỷ Ngôn vừa nghe, đã phát hoảng, chỉ vào mũi mình, anh không nghe nhầm chứ, anh đường đường là đại thiếu gia nhà họ Ôn mà lại đi chợ mua rau?

“Đúng thế, nếu không, cả ngày mai anh định ăn gì?”

“Ăn gì cũng được.” Ôn Kỷ Ngôn trả lời: “Dù ngày nào cũng ăn mì gói, tôi cũng không đến đây!”

“Anh có thể ngày nào cũng ăn mì gói, nhưng còn tôi thì sao?” Đường Mật Điềm chỉ vào mình: “Chẳng lẽ, tôi cũng ăn mì với anh?” không đợi anh trả lời, lại tiếp: “Tôi không ăn mì gói, Ôn Kỷ Ngôn, nói ngay cho anh biết, nếu anh định ăn mì gói để sống, thì tôi không ăn chung với anh nữa, sau này, đi chợ nấu cơm, tôi tự làm, cấm anh không được ăn thức ăn của tôi!”

“Điềm Điềm, không phải chứ? Cô nỡ lòng nào ăn một mình?” Ôn Kỷ Ngôn giả bộ đáng thương nói: “Chúng ta ở chung với nhau, thì đương nhiên phải ăn chung rồi!”

“Dừng lại đi, thứ nhất, chúng ta chỉ là thuê chung nhà, chứ không phải sống chung!” Đường Mật Điềm đỏ mặt, nhấn mạnh: “Thứ hai trong hợp đồng quy định rõ, anh nấu cơm, tôi đi chợ, anh đi chợ, tôi nấu cơm, chọn một trong hai việc, nếu muốn ăn chung, nếu không chúng ta ai nấy tự giải quyết.”

“Đương nhiên là ăn chung!” Ôn Kỷ Ngôn ngước mắt: “Sống dưới một mái nhà, ăn riêng thì còn ra gì nữa? Hơn nữa ăn riêng cũng rất lãng phí tài nguyên!”

“Coi như anh nói có lý, ta ăn chung vậy, anh chọn đi, nấu cơm hay đi chợ?”

Đường Mật Điềm hào phóng cho Ôn Kỷ Ngôn lựa chọn.

“Tôi chọn nấu cơm!” Ôn Kỷ Ngôn đánh liều nói, anh không thể nào quay lại cái chợ đó nữa.

“Được!” Đường Mật Điềm gật đầu, “Vậy chúng ta về thôi!”

“Mua ít đồ như vậy, đủ chưa?” Ôn Kỷ Ngôn vừa nói xong đã bị Đường Mật Điềm lườm một cái, vội cười tươi, đỡ cái túi trong tay Đường Mật Điềm, ngoan ngoãn đi theo cô.

Vừa về đến nhà, Đường Mật Điềm đã vào bếp lấy cái tạp dề đưa cho Ôn Kỷ Ngôn: “Đây, sau này nó là đồ nghề của anh!”

“Đáng yêu thế?” Ôn Kỷ Ngôn cúi nhìn cái tạp dề màu hồng, bên trên còn in hình mèo Hello Kitty to đùng, “Này này, không phải cô có sở thích sưu tập Hello Kitty chứ?”

“Không!” Đường Mật Điềm lắc đầu, “Tôi chỉ thích đồ màu hồng, mua nhiều mèo Hello Kitty cũng là tình cờ!”

“Hoàn toàn tình cờ!” Ôn Kỷ Ngôn bó tay, “Đúng là hết sức tình cờ!”

“Phải!” Đường Mật Điềm cười gật đầu, cúi nhìn điện thoại trong tay, thấy có tín hiệu cuộc gọi, sắc mặt bỗng thiếu tự nhiên, cắn môi do dự, không nghe máy.

“Thật sự chỉ là tình cờ!” “vì có màu hồng phấn!” Kỷ Ngôn thật sự không biết nói gì nữa, “Còn vì có màu hồng phấn!”

“Sao thế? Sao không nghe điện thoại?” Kỷ Ngôn tò mò nhìn cô.

“Tôi không nghe đương nhiên là có lý do! Liên quan gì đến anh!” Đường Mật Điềm nói, rồi thận trọng để điện thoại lên mặt bàn, cứ như nó là “quả mìn” lùi vài bước, chăm chú nhìn nó vẻ rất căng thẳng, nhạc chuông vang lên như chọc vào tai: “Em nói em không thể tìm thấy người em yêu, nên tình nguyện suốt đời này lang thang…”

“Để tôi xem, rốt cuộc là ai gọi, tại sao cô không nghe!” Ôn Kỷ Ngôn hiếu kỳ nghển cổ ngó chiếc điện thoại để trên bàn.

“Không cần anh bận tâm!” Đường Mật Điềm sầm mặt gạt Ôn Kỷ Ngôn sang một bên, “Ôn Kỷ Ngôn, anh có thể đi nấu cơm được rồi!”

“Điềm Điềm, cô có chuyện đúng không, cho nên không dám nghe điện thoại của mẹ!” Vừa rồi anh đã liếc thấy chữ “mẹ” trên điện thoại của cô.

“Không phải tôi không nghe, mà không dám nghe!” Đường Mật Điềm ngao ngán nói.

“Cô không dám nghe? Cô đã làm điều gì xấu mà không dám nghe điện thoại của mẹ?” Ôn Kỷ Ngôn ra vẻ bề trên, giáo huấn cô: “Điềm Điềm, cô không nghe điện thoại của mẹ như thế là không được, cho dù cô làm chuyện gì sai, mẹ cô cũng sẽ bỏ qua, cô thành thực nhận lỗi, ngoan ngoãn xin tha thứ, mẹ cô nhất định không trách cô…”

“Anh đến là lắm điều!” Đường Mật Điềm ngắt lời Ôn Kỷ Ngôn, “Tôi chẳng buồn giải thích với anh!” Nói xong, dưới sự thôi thúc kiên nhẫn của tiếng chuông, cuối cùng không chịu nổi, Đường Mật Điềm thở dài cầm máy lên: “Alô, mẹ à!”

“Mẹ mẹ cái gì, tại sao mãi không nghe máy?” Vừa nghe giọng nói chói tai của mẹ, Đường Mật Điềm đã nhăn mặt nhích di động ra xa, cố dịu giọng: “Mẹ, vừa rồi con bận.”

“Phải, bận bận, chỉ có cô bận, thiên hạ đều rảnh hết.” Dừng lại để thở, bà lại tiếp: “Không phải cô định nói, cô bận nên không thể đi đến chỗ hẹn với người ta chứ?”

“Ồ, mẹ thân yêu, mẹ luôn hiểu con nhất, ý con là…”

“Không dài dòng, nói ngay xem, tại sao không đi gặp người ta?” Bà Đường nôn nóng ngắt lời con gái.

“Chuyện này…” Đường Mật Điềm ngắc ngứ. Sao cô có thể nói với mẹ, người mà mẹ định giới thiệu cho cô chính là bạn trai cũ của một người bạn của cô, hai người đó dù đã chia tay, nhưng thỉnh thoảng vẫn gặp nhau, làm sao cô tiện xen vào?

“Mật Điềm, mẹ thấy con không bình thường, bận rộn không phải là lý do!” Bà Đường nói thẳng.

“Mẹ, con chẳng có vấn đề gì cả, chuyện tình cảm không vội được!”

“Tút!” Bà Đường giận dỗi cúp máy. Đường Mật Điềm gọi lại mấy lần nhưng bà không nghe.

“Điềm Điềm, sao cô ỉu xìu thế?”Thấy Đường Mật Điềm thở dài thườn thượt, Ôn Kỷ Ngôn buột miệng hỏi.

“Không có gì, tôi chỉ hơi mệt, tôi đi ngủ đây, anh cứ ăn cơm trước, đừng gọi tôi!” Đường Mật Điềm quay trở vào phòng, lao lên giường, nỗi tủi thân không thể nói ra, ập đến khiến nước mắt bất giác trào ra.

24 tuổi, Đường Mật Điềm vẫn là một cô gái mơ mộng, cô tưởng tượng trong một cuộc gặp gỡ tình cờ và lãng mạn, cô gặp được vị hoàng tử của lòng mình. Chàng như thế nào, bản thân cô cũng chưa hình dung ra, nhưng cảm giác, trong biển người, chỉ có mình anh, cô vừa nhìn đã nhận ra ngay, tim đập rộn ràng, sau đó xác nhận anh chính là người của mình, cô có thể lao vào một tình yêu như vậy, giống như thiêu thân lao vào lửa.

Nhưng trong thực tế, cô đã nhiều lần đứng giữa đám đông, ngước nhìn quanh, nhưng chưa bao giờ tìm thấy người đàn ông đó, người đàn ông đang chờ cô, nhưng cô tin vào sự tồn tại của người đó, giống như tin vào kỳ tích có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Với ý nghĩ ngây thơ như vậy, cộng với đang ở vào những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất, bị mẹ ép đi gặp những người đàn ông được mai mối, Đường Mật Điềm trong lòng phản đối quyết liệt, nhưng lại không dám làm trái ý mẹ, đành đối phó cho xong, nhưng khi ngay cả đối phó cô cũng không làm được, thì bà Đường rất giận, điều đó khiến cô rất bất an, nhưng cô không cách nào ép mình làm khác được.

Ôn Kỷ Ngôn sửng sốt nhìn Đường Mật Điềm thẫn thờ trở về phòng riêng, anh vội đi đến gõ cửa: “Điềm Điềm, cô không sao chứ?”

“Tôi không sao!”

“Không sao thật chứ?”

“Anh hỏi hết chưa?” Đường Mật Điềm cuối cùng nổi đóa lên đấm bùm bụp vào các thứ linh tinh ở đầu giường. Nghe thấy giọng bực bội và tiếng động bên trong, Ôn Kỷ Ngôn nói vọng vào: “Này, tôi chỉ lo cho cô thôi, cô không sao thì tốt!” Nói xong, nhìn cánh cửa khép chặt: “Lát nữa nếu cô muốn ăn, tôi sẽ nấu cho!”

“Anh để tôi yên một lúc được không?” Giọng Đường Mật Điềm đầy chán nản, thậm chí buồn phiền. “Ôn Kỷ Ngôn, xin anh, nếu đói, tôi sẽ tự đi nấu, bây giờ tôi chỉ muốn yên tĩnh.”

“Được thôi!” Ôn Kỷ Ngôn thở dài, sau đó lặng lẽ quay về phòng, nằm xuống giường, khoanh tay trước ngực, nhìn trần nhà, âm thầm suy nghĩ, mỗi người đều có chuyện rắc rối riêng, ví dụ như chuyện anh chạy trốn đám cưới, ví dụ như Đường Mật Điềm từ chối đi gặp người đàn ông do mẹ mai mối.

Chương 3: Cải Trang

Ngày hôm sau, Đường Mật Điềm còn đang ngái ngủ bị tiếng chuông làm tỉnh giấc: “Em nói không tìm được người em yêu, cho nên nguyện suốt đời lang thang thà sống…” Cô dụi mắt, nhìn di động thấy cuộc gọi của mẹ, vừa ngáp vừa áp máy vào tai: “Aiô, mẹ à!”

“Ờ” Giọng mẹ hơi cứng, nhưng so với giọng sư tử Hà Đông tối qua, thì cũng nhẹ hơn nhiều, “Lát nữa mẹ qua chỗ con, muốn ăn gì, để mẹ mua?”

“Mẹ đến chỗ con?” Đường Mật Điềm đang ngái ngủ bèn tỉnh hẳn, nói ngay: “Mẹ, hôm nay con phải làm thêm, hay là mẹ mai hãy đến.”

Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Old school Swatch Watches